|
Chúng tôi đã ngồi uống những chén rượu ngô đến say mềm, chảy nước mắt khi nghe anh bạn đọc bài thơ “Đất nước” của Nguyễn Khoa Điềm trước thềm cửa nhà Sùng Mí Mỉ, ngôi nhà cao nhất tại mỏm núi cao nhất nơi địa đầu đỉnh chóp hình chữ S. Trước mặt, sâu hoắm phía dưới là dòng sông Nho Quế bé mảnh như sợi chỉ trời.
|