Tôi trẻ tuổi, nhưng nhìn những công việc tôi đang làm, ít ai nghĩ tôi đang ở độ tuổi đôi mươi.
Xuân năm nay, miền bắc hơi lạnh. Trong trí nhớ của tôi hồi bé, Tết là những ngày trời xanh, trong và cao lắm. Tôi thực sự thích thú khi nhìn những con phố vắng tanh.
Năm nay, tôi không còn nhỏ nữa, cái hồi hộp của tôi về Tết cũng tan đi. Công việc của tôi bận rộn với họp hành, với thực hiện 5 bộ ảnh mới để hoàn thành tác phẩm thi của nhóm, với những chương trình lớn của học viện, với những deadline bên báo. Mọi thứ dày đặc tới kín mít. Tôi thậm chí còn phải góp nhặt thời gian, đặt lịch từ bây giờ, thời gian nào tôi có thể đi ngắm đường phố chuẩn bị Tết.
Thậm chí, tới hôm nay, trong cái không khí xuân nhưng thời tiết vẫn đậm vị đông, tôi mới chợt nghĩ về tôi- với những bước chân đi xa, những thay đổi và cả những hoạch định.
2008, một năm tôi đi được rất nhiều. Khởi nguồn từ chuyến đi Cao Bằng 1 tuần, tôi thực sự biết được cuộc sống vùng cao ra sao, khó khăn thế nào, tôi chắc chắn, mùa này Hà Nội lạnh 1 thì trên đó phải lạnh gấp 5, 6 lần.
Tôi tới Cao Bằng, đặt chân tới huyện Hà Quảng. Tôi bất ngờ khi phát hiện đây là 1 lớp học của các em học sinh cấp 2, cấp 3:

Tôi có dịp được đi chợ phiên vùng cao, 1 tuần mới có 1 lần, con người miền núi rất giản dị, và nhiều món ăn lạ, khiến tôi cũng thích thú không kém:

Về cơ bản, chợ phiên không chỉ có lương thực thực phẩm mà còn có gần như đầy đủ các mặt hàng sản phẩm chính thiết yếu cho cuộc sống, thật khập khiễng khi so nó như 1 siêu thị ở các thành phố lớn.


Lần đầu tiên tôi nhảy sạp và đốt lửa trong không khí vắng lặng của vùng miền núi, những tiếng hát như vang xa hơn. Có đi thực tế những nơi hẻo lánh, phải ở đó dù gặp khó khăn, thiếu thốn, song mới cảm nhận hết cái tinh hoa của khí trời trong cái không gian yên ả nơi đây.

Tôi được lên suối Lê Nin, thăm hang Pác Bó, thăm biên giới Việt - Trung, cửa khẩu Hang Sóc, tôi cảm nhận Cao Bằng có những nét thiên nhiên kì vĩ, chỉ tiếc nó chưa được đầu tư đúng mức để thành 1 địa điểm du lịch có tiếng.

Tôi chỉ tiếc mình chưa lên được thác Bản Dốc, nhưng tôi đã biết tới nhiều con thác khác của Cao Bằng, rất hùng vĩ. Tôi hơi tiếc khi thông tin tôi biết về Cao Bằng với nhiều khung cảnh đẹp như vậy lại quá ít.

Tôi sẽ nhớ mãi và có 1 ngày tôi sẽ lại lặn lội xa xôi, trở về ngắm lại mảnh đất này, với những dải sương mù trắng xóa trên núi, để chứng kiến sự thay đổi đi lên của con người nơi đây, để thấy những nụ cười rạng rỡ hơn nữa của các em học sinh, để thấy một Cao Bằng phát triển mạnh mẽ.

Rời Cao Bằng về Hà Nội. Tôi nghỉ ngơi 2 ngày. Sau đó, lại lên đường đi tiếp với chương trình "Con thuyền tuổi trẻ nhiệt huyết" do Đoàn tập đoàn Bưu chính viễn thông Việt Nam tổ chức, ra với hòn đảo Bạch Long Vỹ xa xôi. Tôi không có nhiều thông tin về hòn đảo này lắm, thường hay nghe thấy tên nó trên dự báo thời tiết. Giờ đây, tôi sắp được diện kiến tận mắt. Đoàn chúng tôi với 100 cán bộ từ các cơ quan, đơn vị trực thuộc VNPT, cộng thêm hơn 20 phóng viên báo chí, truyền hình. Tôi có tổng cộng 5 ngày cả đi lẫn về với đoàn. Đi bằng ô tô tới Hải Phòng, chúng tôi được lắng nghe những qui định khắt khe, vì Bạch Long Vỹ là một hòn đảo mang tính chính trị, quân sự. Từ đất liền, 10h đêm chúng tôi lên tàu của Bộ quốc phòng để đến với hòn đảo xinh đẹp này. Với tôi, khó lòng có được 1 chuyến đi lần thứ 2 trong đời tới đây. Tôi hơi mệt mỏi khi lênh đênh hơn 10 tiếng trên tàu mới tới được hòn đảo này. Khoảng thời gian ngắn ngủi tại đây, chúng tôi dày đặc các họat động. Với tôi, cho tới giờ dấu ấn về Bạch Long Vỹ vẫn còn nguyên vẹn, bởi hòn đảo này, là một trong các chuyến đi xa nhất với tôi. Đặc biệt tôi lại là người trẻ và nhỏ tuổi nhất đoàn.
Gần 2 tháng sau, tôi lại có 1 chuyến đi làm tình nguyện theo học viện tới Hà Nam, trao tặng 1 phòng máy tính nối mạng Internet.
Tôi có những giờ phút thăm hỏi các bác thương binh ở 1 trung tâm điều dưỡng- những con người dù cơ thể họ đa phần đều có thương tật ở chân, nhưng vẫn toát lên những nét yêu đời tới khó tả:

Tôi khi ấy còn đảm nhận làm MC cho buổi lễ long trọng này:
Với tôi, bên ngoài công việc là những giờ phút, chúng tôi tìm kiếm những khung cảnh đẹp nơi đây để ngắm, đắm mình trong một không gian khác :


Tôi là người ưa thích các họat động xã hội nhất là họat động cộng đồng, nên tôi nhiệt tình với những họat động tình nguyện, từ thiện. Tôi không ngại xa, ngại khó mà chỉ ngại cho những mảnh đời éo le, bất hạnh thật sự.Tôi thấy mình mỗi lần trưởng thành hơn khi khoác lên mình chiếc áo tình nguyện:

1 tháng sau, tôi lại in dấu bước chân mình tới mảnh đất Phú Thọ. Đây là hoạt động ủng hộ, trao quà trợ giúp các em học sinh nơi đây đã chịu ảnh hưởng của cơn bão số 4.

Phú Thọ, nếu đi về những huyện, xã, mới thấy đời sống người dân nơi đây còn rất khó khăn. Những gương mặt hồ hởi khi nhận quà, tôi còn nhớ mãi. Những câu chuyện nhỏ với các em học sinh, tôi chắc rất khó quên.
Tôi ngòai công việc, khá vui tính và hài hước, nên thỉnh thoảng trong vài chuyến đi, bắt gặp những điều gì lạ, những hình ảnh không xa lạ nhưng lâu rồi tôi chưa bắt gặp, bất giác, tôi sẽ dừng lại:

Và thỉnh thoảng, tôi lại có thêm một vài chuyến đi nhỏ nhỏ nữa. Tôi muốn nhìn nhận lại năm 2008 của mình qua những chuyến đi, để thấy rằng, tuổi 19, 20 nhờ đó đã chững chạc lên nhiều. Đã bớt đi e dè, quen với việc tự lập, biết được những nơi còn khó khăn để thấy cuộc sống của mình rất đầy đủ. Tôi trưởng thành lên sau mỗi chuyến đi.
Và dạn dĩ với nhiều điều, tự tin hơn khi xuất hiện trước đám đông khi đảm nhận khá nhiều chương trình lớn nhỏ trong học viện với vị trí MC, đó là một bước chuyển biến lớn nhất cho sự tự tin và niềm lạc quan trong tôi.



Xuân đến, tiết trời vẫn se lạnh. Nhưng trong lòng tôi mỗi khi hồi ức lại những điều đã qua, lại cảm thấy ấm lòng.
Mỗi lần đi, tôi lại thấy Việt Nam rất đẹp, đẹp cả trong những điều bình dị nhất. Vinpearl có nét đẹp của Vinpearl, Hạ Long mang những điều phong phú của thiên nhiên về hội tụ, thì những mảnh đất có thể cằn cỗi, những con đường có thể gập ghềnh, nhưng nơi ấy, lại có thể tiềm ẩn một vẻ đẹp hoang sơ khó kiếm. Nơi ấy có thể giấu mình trong một sự hoang dã lạ kì. Chỉ có đi, đi bằng đôi chân thật sự và bằng một trái tim khao khát chinh phục điều gì đó, mới có thể cảm nhận được.
Thích đi và được đi, khiến tôi không ngại ngần mỗi khi phải thực hiện những bài báo mà tôi phải đi lại rất nhiều nơi, mới hoàn thành được 1 bài tổng hợp. Cho dù nhuận bút có thể không cao so với cái công tôi bỏ ra, song tôi chẳng bao giờ nghĩ ngợi, bởi tôi ham thích được đi, được biết và được tìm tòi.
Xuân này, tôi quá bận rộn khiến lịch cho nhiều chuyến đi du xuân xa xa cuối năm chững lại. Nhưng sở thích khám phá, đam mê du lịch trong tôi vẫn cháy, cháy tới nồng nàn.
Hương sắc trời đang giao hòa với cảnh vật. Tôi thích xuân trong tiết trời ấm áp. Và tôi chờ một xuân mới, mang lại sự vững vàng hơn nữa cho đôi chân của tôi, để tôi đi được nhiều hơn, làm được nhiều hơn, nhất là những điều có thể làm ấm trái tim các số phận éo le, nhất là với các em nhỏ.
Cố lên nhé , Tôi ơi ! ./.