"Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan"Mẹ ốm (Trần Đăng Khoa)
“Ò ó o”, tiếng gà gáy sớm đó mà. Tôi tỉnh giấc, tay tìm vai mẹ. Ánh bình minh xuyên qua khung cửa sổ, chiếu sáng một khoảng không bên cạnh.
Thế là mẹ đã dậy từ lúc nào. Lắng tai nghe, tôi tìm thấy những âm thanh quen thuộc: tiếng lẹt quẹt dép lê, tiếng gàu nước đánh tõm, tiếng đàn chó tíu tít bên chân mẹ.
Còn tiếng bàn tay mẹ thì sao nhỉ? Sao nhẹ nhàng, êm ái thế. Tôi chẳng thể nghe thành tiếng.
Đêm trước khi ngủ, tôi đã cẩn thận chốt cửa sổ, lỡ có thằng trộm nào ghé qua thì sợ chết đi được. Mẹ cười, xoa đầu tôi: "Lớn ri rồi, biết khi mô mới có người yêu”.
Mẹ chỉ xoa lên tóc tôi, nhẹ nhàng. Mặc dù đôi mắt bà không ngừng âu yếm nhìn má tôi. Tôi ngước nhìn bàn tay mẹ. Ôi, sao bàn tay như thế này nhỉ? Nó mang màu nâu của đất, của quê mẹ (Thanh Chương). Nó chằng chịt những đường chỉ, dọc ngang.
Tối đó, tôi suy nghĩ mãi. Bàn tay như thế nào mới đáng quý? Bàn tay mẹ tôi tuy mang bề ngoài xù xì nhưng lại làm ra biết bao điều kỳ diệu. Vườn rau xanh ngát, bát cơm ngọt lành. Ôi! yêu quá bàn tay mẹ.
Và tôi nhận ra một điều, giá trị của đôi bàn tay không nằm ở vẻ mềm mại bên ngoài của nó. Phải qua lao động, ta mới thấy được giá trị của đôi bàn tay.
Lâu lắm rồi
Con nỏ gặp mẹ
Nỏ thấy mẹ cười
Rạng rỡ
Khi nhìn con
Và nước mắt
Rơm rớm trên hàng mi
Mẹ chẳng kịp dấu
Sau niềm hạnh phúc
Mẹ hỏi con
“Mẹ có khác gì không?”
Con ngơ ngác
“Mẹ gầy đi đôi chút”
Nhưng mẹ chờ một câu trả lời khác
Mái tóc nửa đầu bạc
Giờ một màu đen (mẹ nhuộm tóc)
Nghe tiếng con
Mẹ hối hả bước
Tiếng thở gấp
Cùng câu trả lời khó nhọc
Con nhận ra
Như cơn gió thoảng qua
Gió đến gió đi
Như tự nhiên vẫn thế
Con chỉ nhận
Và mãi vẫn thế
Đến bao giờ
Con mới biết cho đi…
Bài: Tat Thuy
Theo: vnexpress.net