Buổi sáng: một gói bánh đúc mặn, bắp chà, bánh tằm, bánh bò… béo ngậy nước cốt dừa; một gói xôi đậu phủ đầy dừa nạo – tất nhiên phải nạo bằng “nắp phéng” (nắp chai bia, nước ngọt) mới cho thứ cọng cơm dừa lăn quăn mềm ngọt - người bán vẫn gói bằng lá chuối, lá sen để ta nhớ về ngày xưa thơ bé hồn nhiên.
Buổi trưa: một tô bánh canh tôm, hủ tíu cá nóng hổi mà cọng bánh vừa dai vừa mềm mượt không sao tìm ra nơi hàng quán sang trọng nhiều sao.
Buổi tối ngồi trên thuyền ăn cháo cá mới không bõ công lặn lội. Gió lộng, nước lớn, thuyền đong đưa, bưng tô cháo nóng hổi vừa ăn vừa hít hà mà không làm đổ một giọt cháo cũng là cả một nghệ thuật… đong đưa theo sóng.
Rời chợ nổi, du khách ghé cù lao Tân Phong quanh năm trái cây theo mùa. Nên ngủ lại ở vườn. Buổi trưa, gió như ướp hương hoa. Đêm về, đom đóm bay lập lòe… Tất cả giúp chúng ta quên đi bao muộn phiền mà đời người ai cũng có, để chỉ nhớ về những ngày thơ ấu hồn nhiên… những năm tuổi trẻ nhiều mơ ước…
Theo SGGP