Có một “cánh rừng” khác vô danh bên cạnh rừng thông Côn Sơn (Chí Linh,
Hải Dương) nổi tiếng, đó là rừng rễ hay cây thanh hao mà theo truyền
thuyết thì có cùng tuổi đời với rừng thông.
Trong sách “Những cây thuốc Việt nam”, dược sĩ Đỗ Tất Lợi đã viết: “Cây thanh hao dùng để chỉ cây chổi sể. Cây này có nhiều cành, có thể cao tới 2m, cành rất nhỏ, lá mọc đôi, hình lá kim dài chừng 1cm, có những hạch màu nâu. Hoa nhỏ trắng mọc đơn độc ở kẽ lá… Trong cây có tinh dầu màu vàng, gần như tinh dầu khuynh diệp. Nhân dân thường lấy về làm chổi quét nhà. Lá dùng cho vào chum vại đựng đậu xanh hay để quần áo, tránh nhậy và sâu bọ cắn hại. Người ta đau bụng thường nằm trên chiếc võng thưa, đốt cây chổi sể”.
Bãi rễ nằm ở phía nam chân núi Côn Sơn diện tích khoảng 15ha. Theo truyền thuyết, sau khi cáo quan về trí sĩ ở Côn Sơn, Tư đồ Trần Nguyên Đán đã trồng rất nhiều thông ở núi Côn Sơn. Vợ ông thì cấy rễ, đem màu xanh cây thanh hao phủ lên khắp vùng đất hoang ở dưới chân núi. Vì thế cây thông, cây rễ đã gắn liền với đất Côn Sơn trong câu nói cửa miệng từ ngày xưa “ông trồng thông, bà cấy rễ”.
Xem chi tiết:
http://dantri.com.vn/c20/s20-315361/rung-re-con-son.htm