Tôi đã nhiều lần lên chòi canh lửa ngắm Vườn Quốc gia U Minh Thượng
(Kiên Giang), U Minh Hạ (Cà Mau) và sân chim Vàm Hồ (Bến Tre) vào buổi
chiều tà. Đó là lúc muôn cánh chim hối hả về rừng, bỏ lại sau đôi cánh
cả hoàng hôn đang chuyển từ màu đỏ rực sang hồng cam... xanh khói...
tím lam... cho đến lúc một màu đen thẳm sâu bao trùm lên tất cả! Cứ
thế, tôi luôn đinh ninh thời khắc “khán điểu” đẹp nhất phải là vào mỗi
buổi chiều. Cho đến một ngày, những người bạn ở Ba Tri “phán” với tôi
hai tiếng xanh rờn: “Trật lất!”...
Bảo tàng thiên nhiên nơi cửa sôngBa Tri có biển, rừng, đất ngọt, đất mặn... và là nơi yên nghỉ của nhiều danh nhân như sư biểu Võ Trường Toản, thi hào Nguyễn Đình Chiểu... Ba cù lao Bảo, Minh, An Hóa hợp thành Bến Tre được vây bọc bởi sông Tiền, Cổ Chiên, Ba Lai, Hàm Luông. Đất cù lao nên vô phương “bung mở” như vùng Đồng Tháp Mười, tứ giác Long Xuyên. Các bậc tiền hiền trong tiến trình 300 năm khai phá đất phương Nam, chọn ba dải cù lao làm điểm dừng chân lập ấp, đã giữ lại vạt rừng Vàm Hồ như để con cháu mai sau biết: “Bến Tre ngày xưa có rừng và rừng là thế đấy!”.
Xem chi tiết:
http://www.sggp.org.vn/phongsudieutra/2009/6/193451/