Nhắc đến Sài Gòn, người ta nghỉ ngay đến một thành phố năng động. Nơi có những con đường hoạt động tận đến 0 giờ, những quán cà phê lấp lánh ánh đèn hay cửa hàng nhộn nhịp người vào ra. Phố Tây Phạm Ngũ Lão, nơi nhiều người gọi vui là khu Hợp Chủng quốc, cũng không ra ngoài nét sinh hoạt đó. Theo chân những đoàn khách, chúng tôi có cơ hội “sống” một đêm với Phố Tây.
Phố tây có gì?Không phải ngẩu nhiên mà cả con đường Phạm Ngũ Lão lại được gọi là phố Tây ba-lô. Tất cả có lý do bắt nguồn từ những du khách “thường thường” “bậc trung” mang ba-lô chu du khắp xứ dừng chân phiêu lãng trạm trú tại khu phố này khi đến Tp. Hồ Chí Minh vào những năm 90 thế kỷ trước. Từ khi có du khách đến, không gian sống nơi đây đổi khác. Người dân nhanh nhạy mở khách sạn mini, nhà trọ, hàng quán và nhiều dịch vụ khác tạo thành một khu vực sầm uất.

|
Khu phố Tây
|
Tuy nhiên ở thành phố đã lâu, nhưng chúng tôi chỉ mới cảm nhận mức độ nhộn nhịp, sôi động bên ngoài những lần đi nganh qua đây. Gần 0 giờ, đêm đầu khu phố nơi giao nhau giữa Phạm Ngũ Lão và Bùi Viện, các quán cà phê như Buffallo, Go to…không còn chỗ trống; các gallery vẫn mở toang cửa sẵn sàng đợi khách. Đây mới đúng là thời điểm lý thú cho các chuyến dạo phố, mua sắm cũng như ngồi quán cóc lai rai với bạn bè. Rất nhiều đoàn khách được các công ty du lịch đưa đến đây tham quan và tự do dạo phố.
Họ đi quanh một vòng rồi bắt đầu đi riêng lẽ chia ra thành từng nhóm tỏa về hướng mình nhắm đến. Đầu tiên là những cửa hàng thời trang, quà lưu niệm nằm dọc hai bên đường. Hầu hết các cửa hàng đều cố tạo cho mình nét riêng bằng các sản phẩm trưng bày để thu hút khách. Có cửa hàng toàn áo thun có in lá cờ Việt Nam, được chào với giá 15 – 20USD. Thấy chúng tôi đi chung với đoàn khách Tây bước vào, quản lý cửa hàng đon đả chào mời bằng một tràng tiếng Anh sành sõi. Một vài vị khách lại kèm theo nụ cười thích thú. Mọi người lựa lựa, ngắm ngắm áo nhưng chỉ một vài người hỏi và trả giá với quản lý. Cô bạn đi chung vừa vỗ vai tôi vừa cười nhỏ: ”Họ trả có 5 USD thôi”. Chúng tôi rất ngạc nhiên trước khả năng “trả giá” quá siêu của đoàn khách vì họ đã được bạn bè truyền”bí kíp trả giá” trườc khi đến Việt Nam.

|
Ảnh: Internet
|
Đoàn khách tiếp tục ghé vào một vài cửa hàng lưu niệm có nhiều ưu điểm hơn may mặc, rất nhiều du khách chọn mua mà không cần mặc cả. Những sản phẩm như túi thổ cẩm, khăn thiêu tay, muỗng, quạt… có giá trị kỷ niệm chuyến đi, lại không quá đắt nên được nhiều người lựa chọn.
Sau chương trình mua sắm, mọi người tự do tách nhóm để khám phá khu phố. Theo chân nhóm lẻ bốn khách, chúng tôi đi váo các quán Gallery trên đường. Những bức tranh sơn mài, sơn dầu phong cách Hạ Long, Nha Trang, Mũi Né hay cảnh làng quê Việt Nam với con trâu, đống rơm, thuềyn và biển…hấp dẫn du khách ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một số tranh sao chép lại tác phẩm nổi tiếng của các danh họa thế giới như Van Gogh, Picasso cũng rất được ưa chuộng với mức giá trung bình khoảng 50 – 55 USD.
Sương Mai – Đoàn Xuân
Theo Khám phá du lịch Việt Nam