Đã
từ lâu chợ phiên trở thành nét sinh hoạt không thể thiếu trong đời sống
người dân vùng Tây Bắc. Ngoài việc mua bán, trao đổi hàng hóa, chợ vùng
cao còn là nơi giao lưu văn hóa của cộng đồng các dân tộc. Nhưng dường
như vậy vẫn chưa đủ, chợ vùng cao vẫn thiếu và mơ ước có được cái chợ
quy mô ra dáng…
Vùng cao đói chợ
Chợ
huyện Mèo Vạc, Đồng Văn, Hoàng Xu Phì… tuần họp một lần vào ngày chủ
nhật, chợ Tùng Vài (xã Tùng Vài – Quản Bạ - Hà Giang) đến hẹn lại lên,
5 ngày họp 1 phiên. Mỗi phiên chợ là một ngày hội của người dân trong
vùng, không ai đặt ra nhưng lâu rồi thành quen, người dân từ trên núi,
trên bản tưng bừng kéo về họp chợ phiên như một hình thức giao lưu văn
hóa, mua sắm, mở mang kiến thức. Có bản đi bộ phải mất nửa ngày mới tới
chợ, nhưng bà con vẫn nô nức kéo về. Còn các thầy cô giáo đang dạy học
trên bản thì không thể không đến chợ, bởi đấy là dịp gặp gỡ trao đổi
với bạn bè, thậm chí nên duyên chồng vợ cũng từ chợ phiên mà ra. Chợ
không đơn thuần là nơi trao đổi hàng hóa, mà chợ còn là nét văn hóa của
vùng cao Hà Giang, nhưng thực sự vùng cao vẫn đói chợ. Các thầy cô giáo
lên đây công tác đều có chung tâm sự: Vùng cao thiếu thốn, hạn chế
nhiều thứ lắm, nhất là nước - đường - trường – chợ. Giáo viên trên này
lương cao, nhưng chẳng biết mua gì vì không có chợ, hoặc có thì chợ quá
xa đi cả ngày mới đến.
Người dân bản vốn quen khép kín với vòng
xoay tự cung tự cấp, rau cỏ thì trồng ngoài nương, lương thực thì chẳng
có gì ngoài ngô khoai và sắn, giao lưu văn hóa cũng chỉ gói gọn trong
bản làng, cuộc sống gần như biệt lập với bên ngoài. Chị Vàng A Mí, dân
tộc Mông (Mèo Vạc – Hà Giang), tâm sự: Cái điện cái đường, cái trường
cái trạm đã bắt đầu có, nhưng cái chợ vẫn còn xa tít tắp, xuống chợ
huyện bà con phải mất gần nửa ngày đường mới mua được con giống về
trồng.
Tiền đi chợ trôi vô rượu
Mặt
hàng tại chợ phiên thôi thì thượng vàng hạ cám, cái gì cũng có nhưng
đều do người dưới xuôi mang lên bán với cái giá khá cao so với thu nhập
người tại chỗ. Anh Kiên (quê Tuyên Quang), thương buôn quần áo chợ vùng
cao lâu năm cho biết: Hàng hóa lên đến đây là cả một chặng đường dài,
cước phí vận chuyển rất lớn, kéo theo giá cả tăng, tôi chỉ dám đi hàng
rẻ tiền thì mới có lãi, mới đáp ứng nhu cầu của người dân… Có người
bảo, chợ vùng cao là nơi tập trung các mặt hàng thừa, hàng kém chất
lượng, bị sai sót về kiểu cách mẫu mã… Một cân cam, cân quýt phải
15.000 đồng người ta mới bán, cân thịt lợn cũng đắt gấp rưỡi dưới Hà
Nội, bộ quần áo dân tộc Mông bét nhất cũng 200 ngàn đồng, còn thực phẩm
thì người dân bản chỉ dám tìm đến đồng muối đồng rau. Họ đứng nép vào
một góc với gùi ngô, mẻ đỗ tương hay can rượu…, nhưng vẫn nô nức đến
chợ, bởi nơi này còn là chỗ giao lưu tình cảm trai gái của đồng bào.
Nhưng
hình ảnh dễ nhận thấy nhất tại các phiên chợ vùng cao ở Hà Giang, đó là
cảnh 5, 6 người đàn ông, đàn bà tụm lại uống rượu cười nói vui vẻ.
Người Mông uống rượu thay nước, mà họ uống bằng bát chứ không uống bằng
chén. Họ không bán bằng lít, bằng chai mà họ đong bằng bơ, bằng ống, cứ
1.000 đồng/bơ. Đi chợ, đàn ông đàn bà mà không uống rượu thì coi như
không đi chợ. Họ có thể ngồi cả ngày ngoài chợ nhâm nhi, hàn huyên với
món thắng cố, mièng miéng hay tiết canh lòng lợn, lòng trâu, lòng bò.
Vùng
Tây Bắc còn nổi tiếng với phiên chợ tình Sa Pa (Lào Cai), chợ tình Khâu
Vai (Mèo Vạc - Hà Giang)…, những chợ này chỉ có ý nghĩa giải quyết về
mặt tình cảm, còn chợ để phục vụ nhu cầu đời sống, phát triển kinh tế
trong vùng còn rất hạn chế, bởi giao thông đi lại quá khó khăn - đây
cũng là vấn đề làm cho đồng bào dân tộc thiểu số chưa bắt kịp với miền
xuôi.
Nguồn tin: Theo SGGP